Bình thơ Giang Hoa - Lu Hà: “Chớm Thu“ và “Tiếng Thu“
Đã lâu lắm Lu Hà tôi hay làm thơ cảm hứng. Nghĩa là thơ
không phải từ một chút tình riêng tư, từ cõi lòng tâm hồn mình do ai oán khổ
đau nhớ thương ai đó mà viết ra. Cuộc đời yêu đương trầm luân thì đã viết hết cả
rồi. Nhưng Lu Hà tôi lại thấy rung động xốn xang xao xuyến với nhân tình thế
thái mà xúc động thành thơ. Khi nghe một bài hát, một đoạn văn tự sự của ai đó,
một tiếng thở dài bâng quơ não nùng của người qua đường, gió thổi mây bay, một
bài thơ vô tình đọc được. Tất cả là những vỉa than thiên nhiên mênh mông vô tận.
Mình nhặt những mẩu than rơi vãi mà nhìn ngắm nó tìm ra cái cốt của than, dù là
than bùn, than thô hay than rác rưởi cũng được, mình sẽ cho nó vào lò luyện
than của tâm não trí tượng tượng thần thánh của riêng mình mà luyện ra một thứ
than cốc tuyệt hảo cống hiến cho đời.