Thứ Hai, 8 tháng 9, 2025

Thơ Tết Chùm 10

 

Khai Bút Mừng Xuân. Tôi mấy năm nay vẫn có thói quen đầu năm mới khai bút mừng xuân.

Muốn được chia sẻ với các bạn những bài thơ làm trước hay sau đêm giao thừa

 

Giao Thưà Gặp Thần Mưa

Đêm qua gặp lão bà bà

Phơ phơ tóc bạc nghẹn ngào khóc than

Một nghìn năm trước ái ân

Từng là chồng vợ nồng nàn xiết bao

 

Bây giờ dặm nẻo núi cao

Chàng nơi hạ giới bơ vơ chợ đời

Nưả đêm tâm dạ hồi hồi

Giao thưà nhập mộng xa xôi chân trời

 

Đào nguyên thuyền cập tới nơi

Rèm buông trướng phủ chơi vơi tự tình

Thần thông là mái đầu xanh

Ngàn thu còn nhớ chúng mình với nhau

 

Bồ đào mĩ tiủ mặn mà

Nghê thường dạo khúc la đà bướm ong

Ôm nhau giọt lệ xót thương

Kẻ tiên người tục vấn vương mãi hoài

 

Canh thâu dìu dặt lả lơi

Đung đưa cánh võng sương rơi lầu vàng

Nôn nao cung Quảng chị Hằng

Chư tiên cũng phải khẽ khàng bảo nhau

 

Thương đôi trống mái thư cưu

Sông Tương gặp lại nàng Vu thuở nào

Lâng lâng đôi trái bồng đào

Thanh mai trúc mã dạt dào ngân nga

 

Điệu hò mái đẩy đò đưa

Sông Hương núi Ngự la đà bến trăng

Ôm nhau suốt cả canh trường

Đầm đià chăn gối long sàng lung lay

 

Trải bao thân mạng đắm say

Minh tông hoàng đế đắng cay một thời

Đêm nay thiếp có đôi lời

Kiếp sau hẹn gặp ở nơi sông Hà

 

Nâng niu mười ngón tay ngà

Tiếng gà xao xác là vưà canh năm

Chia tay còn ấm hơi nằm

Vu Thần đỉnh núi âm thầm mưa tuôn...

 

1.1.2012 Lu Hà

 

 

Trái Đào Còn Đây

tặng Pich Hạnh đêm giao thưà

 

Em tôi như một nàng tiên

Bao giờ có được ở bên cuộc đời

Mấy lần mộng mị u hoài

Gặp em ở chốn chân trời nước mây

 

Thướt tha loã xoã vai gày

Nỉ non than thở vơi đầy thâu canh

Vuốt ve mái tóc xanh xanh

Mân mê dải yếm thôi đành chia tay

 

Anh về trần thế đắng cay

Mưa dầu nắng dãi tháng ngày sầu tư

Kiếp này ta chẳng có nhau

Bởi vì Nguyệt Lão sai màu chỉ tơ

 

Lời thề khắc dấu trong thơ

Ngàn sau tái hợp trái đào còn đây...

 

 23 giờ 31.12.2011 Lu Hà

 

 

Nhập Mộng Tình Thơ

tặng Hạnh Nguyên

 

Hẹn nhau ở bến Ngân Hà

Nỉ non than thở mặn mà thiết tha

Xót xa cho cõi ta bà
Bọt bèo trôi nổi ngàn thu tủi sầu

 

Gặp người tiền kiếp ngàn xưa

Mắt huyền biêng biếc mái đầu xanh xanh

Áo hồng dải yếm thanh thanh

Đôi gò bồng đảo long lanh sóng tình

Thì ra vẫn thế cô mình

Nghìn năm còn đọng hương tình chẳng phai

Khổ đau trong cõi trần ai

Mỗi người mỗi ngả đêm dài mưa rơi!

 

Tay tiên lưạ nét bồi hồi

Chân chim chỉ đỏ xa xôi trập trùng

Gửi lời chan chưá nhớ nhung

Vần thơ tao ngộ mơ màng anh ơi!

 

Lúc này khuya khoắt lắm rồi
Thiu thiu hương án chơi vơi biển hồ

Sông Tương biển nhớ đợi chờ

Ta cùng vào mộng bên bờ ái ân...

 

Thư cưu trống mái quan quan
Thuyền quyên yểu điệu muôn vàn bướm ong

Phấp pha phấp phới mây hồng

Hạnh Nguyên mờ ảo bóng lồng trăng soi

 

Đào nguyên dẫn lối tới nơi

Hàn huyên trò chuyện chẳng nguôi giận hờn

Trải qua bao lớp sóng cồn

Ngàn năm hẹn biển thề non đá mòn...

 

Rồng vàng sùi sụt nguồn cơn

Nhâm thìn khao khát nụ hôn cánh đào...

 

1.1.2012 Lu Hà

 

 

Mộng Tiên Mất Rồi

 

Cuốn năm tiên lại xuống trần

Với chàng Chat Sĩ ái ân tự tình

Hồn thơ bay tới thiên đình

Nồng nàn xao xuyến cho mình nhớ thương

 

Giáng lâm để được gần chàng

Nằm trên chiếc võng nhẹ nhàng đung đưa

Thái Chân luôn nhớ Lu Hà

Thường hay nhập mộng giang đầu bến tiên

 

Đôi ta dan díu nhiều phen

Hằng Nga tạo cảnh thiên nhiên dạt dào

Tiếng oanh thỏ thẻ ngọt ngào

Mấy lần dìu dặt thơ vào phòng khuê

 

Các cô tiên nữ dầm dề

Chị em sùi sụt não nề nguồn cơn

Hồn chàng theo gió mây vờn

Thiếp không chịu nổi bồn chồn xuống đây

 

Bồ đào mĩ tỉu thêm say

Nghê thường điệu muá vơi đầy ngàn xưa

Dễ quên Võ Hán rồi sao

Thiên tình cổ hận mai hoa một thời...

 

Từng trang nhắc lại bồi hồi

Đầm đià châu nhỏ đạp rơi tấm mền

Tiếng gà xao xác cất lên

Giật mình tỉnh giấc mộng tiên mất rồi !

 

30.12.2011 Lu Hà

 

 

Hoàn Cầu Nở Hoa

chuyển thể thơ Hoa Mai: Hãy Bình Tâm Tĩnh Lặng

 

Cuối năm ngắm tuyết bình yên

Thả lòng theo chiếc lá thiền vàng rơi

Cánh chim lơ lửng giưã trời

Nhắn lời cầu chúc với người trần gian

 

Nhân duyên thuyền định bến xuân

Về đâu muôn nẻo chưá chan tình người

Hở môi hé một nụ cười

Trong tâm tưởng vọng cuộc đời bon chen

 

Như con diều lộng triền miên

Vụt lên cao rộng mọi miền non xanh

Bỗng nhiên gió dập rung cành

Cánh diều nghiêng ngả rớt nhanh lạ kỳ

 

Phù du bao kiếp não nề

Vô thường vấp ngã ê chề bể dâu

Tha hương mấy độ thu sầu

Chìm trong biển ái vùi sâu phận mình

 

Cố nhân dừng bước coi hình

Xuân về trải rộng nhân tình thế gian

Bình tâm tận hưởng thanh nhàn

Dịu dàng hơi thở muôn vàn thiết tha

 

Đông tàn nhân tánh mặn mà

An nhiên tự tại ta bà vượt qua

Bình an hạnh phúc mọi nhà

Tìm về bến giác hoàn cầu nở hoa .

 

30.12.2011 Lu Hà

 

 

Cuối Năm Nhớ Bạn

chuyển thể thơ tự do cuả Nguyễn Thanh Khiết

 

Dăm bưã nưã cuối năm tết đến

Tao bồn chồn lấn bấn chẳng yên

Phận nghèo nên đếch có tiền

Làm quà gửi tặng bạn hiền ngày xưa

 

Gió đông thổi ngày đau tháng nhói

Thương thằng ngoài Quảng Trị Đông Hà

Bình Long Bình Giã xót xa

Những thằng què quặp mịt mù giang san

 

Gò lưng gánh thân tàn ma dại

Cho các ông tướng soái công hầu

Binh nhì lính bét xương khô

Vết thương lên sẹo từ lâu máu ngừng

 

Còn đau mãi dở dang chiến sự

Tội tụi mày mấy đưá tuyến đầu

Liều thân nợ nước thù nhà

Bây giờ lê lết thân trâu phận bò

 

Ba mươi sáu năm sau quốc biến

Máu tụi mầy trôi cuốn về đâu?

Chống nạng tiễn bạn lên tàu

Mủi lòng tàn phế khổ đau bốn muà

 

Mấy thập kỷ đi qua vẫn thế

Ngóng bạn về còn nhớ thăm lom

Bià rừng hốc núi tối om

Có ai nhắc đến thằng còm nằm trơ ?

 

Thằng vợ ốm xác xơ nhếch nhác

Thằng con đau leo bậc cầu thang

Còng queo hết gạo thảm thương

Trích ngang lý lịch dân làng khinh khi

 

Đơn gửi mãi năm này năm khác
Vẫn biệt tăm chẳng được hồi âm

Sống trong tủi hận âm thầm

Chính quyền sách nhiễu tối tăm mặt mày

 

Tao cũng biết tụi mày cố cựu

Tình nghiã xưa đâu đã dễ quên

Giàu nghèo là cái dĩ nhiên

Không ngồi chung chiếu ưu phiền sầu tư

 

Thư tao gửi vài câu vá víu

Nhắc một thời bận áo nhà binh

Lòng thành thấu đến trời xanh

Để tao cố chạy tụi mình cùng vui...!!!

28.12.2011 Lu Hà

 

 

Cho Đời Tôi Vui

 

Tôi nằm tôi ngẫm ra thơ

Tôi như một kẻ bơ vơ chợ đời

Trần gian bao nỗi đắng cay

Mà tôi vẫn cứ đắm say một người

 

Tôi đi giưã chốn trần ai

Phong sương gió bụi nổi trôi luân hồi

Canh Dần một thoáng thở dài

Meo, meo Tân Mão ngậm ngùi xót xa

 

Bao đêm mộng tưởng chiêm bao

Nhớ ai tôi mới làm thơ cho đời

Thơ tôi như cánh diều bay

Lênh đênh bão tố dập vùi biển sâu

 

Đứt dây lồng lộng lên cao

Lạc miền bồng đảo thiên nga cõi trời

Ngán sao hạ giới mưa rơi!

Quanh năm tầm tã ai người hiểu tôi?

 

Mong sao vẫn có một người

Hồng nhan tri kỷ bồi hồi thương tôi

Tôi như một kẻ lạc loài

Cô đơn lạnh lẽo tuyết rơi não nùng

 

Sáng nay mở cưả ngắm trông

Một màu trắng toát mênh mông cánh đồng

Nhưng tôi quyết chí sẵn sàng

Xăm xăm đạp tuyết xếp hàng mua hoa

 

Không quên chai rượu hồng đào

Tiễn con hổ dữ đón sao mèo về

Thăng thiên pháo nổ giưã trời

Giao thưà tuyết rụng cho đời tôi vui?

 

29.12.2010 Lu Hà

 

Chú Thích: Bài thơ này viết đã một năm, nhưng tôi quên đăng vào chùm thơ tết gọi là ơn cố tri tân nên đưa luôn vào chùm này

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét