Chủ Nhật, 30 tháng 11, 2025

Dòng Thơ Trường Ca Chùm 8

 

Trường Bi Ca Kẻ Sống Người Chết

Cảm đối Trường Ca Cập Thời Của Paul Nguyễn Hòang Đức Phần 86

 

Tâu bệ hạ anh minh thánh thiện

Thần cá hồi đại diện muôn dân

Thảo dân oan ức chết dần

Tàn binh bại tướng tinh thần tàn suy

 

Kẻ đắc thắng vinh quy hiếu sát

Ai điếu ca tự phạt lương tâm

Khải hòan chi hỡi tình thâm

Đất trời ảm đạm biển gầm thét vang

 

Chớ kiêu hãnh huy hòang tự mãn

Có hay chăng vần trán thấp hèn

Huân chương huy hiệu bon chen

Đồng nhôm sắt rỉ nhỏ nhen kiếp người

 

Nhiều dân tộc nửa cười nửa khóc

Sống sót về khó nhọc cửa sau

Nắng mưa nguyệt quế ướt nhàu

Xót xa nhân phẩm vàng thau lu mờ

 

Ai dám chắc ngọn cờ chính nghĩa

Chữ nhân danh gọt tỉa sinh linh

Giáo đường cầu nguyện thánh kinh

Xức dầu rửa tội xóa hình tội con

 

Kẻ bị giết người còn mạng sống

Hận cừu mang kèn trống đưa ma

Khói nhang vinh nhục sơn hà

Cô hồn còm cõi tìm nhà mẹ cha

 

Dù chiến thắng hay là chiến bại

Kìa non sông hải đảo quốc gia

Giống nòi ai nỡ chia lìa

Gà cùng một mẹ khóc bia mộ tàn

 

Cuộc tranh đấu nghèo nàn dân tộc

Giai cấp gì thảm khốc điêu linh

Ngọai bang thích chí rập rình

Bán buôn bom đạn động binh tòan cầu

 

Trái ý Chúa năm châu bốn biển

Lợi quyền chia dâng hiến đất đai

Tay sai nội gián độc tài

Sinh chưa kịp sống tuyền đài bơ vơ

 

Nhân tri sơ hững hờ bản thiện

Hung tính tùy ngụy biện nho gia

Triết gia Kant mải trau tria

Lương tâm thiết yếu đầm đìa trời xanh

 

Trí không cao phải đành chịu thiệt

Thương muôn lòai thảm thiết rên la

Không gian vật lý giang hà

Con chim có tổ cáo gà có hang

 

Con người cũng họ hàng tổ quốc

Quyền bình an hạnh phúc linh hồn

Xâm lăng đe dọa sinh tồn

Bát cơm manh áo lệ tuôn đôi dòng

 

Vai gồng gánh đèo bòng xuôi ngược

Lưỡi cú diều mưu chước uốn cong

Vịt vờ xanh vỏ đỏ lòng

Dối gian lường gạt long đong chợ đời

 

Vua thủy tề nghẹn lời chua chát

Hồi ái khanh trẫm rất đau lòng

Đại dương vương quốc mênh mông

Ngập tràn xương cốt bềnh bồng xác trôi

 

Cá voi chết tanh hôi tởm lợm

Biển không mồ lởm chởm sa hô

Rong rêu thối rữa nhô nhô

Vinh quang chi hỡi cơ đồ giang san!

 

20.9.2016 Lu Hà

 

 

 

 

Tưởng Đùa Hóa Thật

Cảm hứng từ trường ca cập thời của Paul Nguyễn Hòang Đức phần 88

 

Xui trẻ nít chơi trò giai cấp

Thành hai quân phầm phập cờ lau

Tưởng đùa chúng lại giết nhau

Sói gìa đi trước theo sau bầy cừu

 

Thả lưới sắt ỉu xìu giữa chậu

Săn cá to cào cấu bon chen

Đầu chày đít thớt nông chòen

Bê nòng đại pháo chẳng quen cướp cò

 

Hận tạo hóa đã lo toan hết

Trời sinh voi rắn rết chuột dơi

Cỏ tươi ruồi muỗi muôn nơi

Có sinh có tử vòng đời vần xoay

 

Thợ săn bắn loay hoay tìm kiếm

Sa mạc sao khan hiếm thú rừng

Cánh đồng biển cả tưng bừng

Thác cao vực thẳm củ gừng chia đôi

 

Thương người Việt núi đồi heo hút

Nhờ suối sông chấm mút sinh tồn

Môi trường hủy diệt bồn chồn

Vài con ốc núi lệ tuôn đôi dòng

 

Bảo nhau luộc thong dong hưởng thụ

Mím chặt môi lạc thú gì đâu?

Xót xa bạc cả đầu râu

Thịt bằng hạt thóc âu sầu mẹ cha

 

Đàn con khóc ông bà còm cõi

Quốc gia này ăn sổi ở thì

Cường hào bá đỏ nhâm nhi

Gà quay cá rán thầm thì mánh mung

 

Cơn sóng vỗ chập chùng biển cả

Nước tanh hôi cá mú còng queo

San hô tôm tép vắng teo

Ung thư cổ chướng đói nghèo vì ai ?

 

Ồ lạ chửa thiên tài kách mệnh

Mác Lê theo Mao Xếnh Xáng sang

Từ hang Pắc Bó Cao Bằng

Gốc đa tuyên thể nhập nhằng thế sao?

 

Dân cứ tưởng xu hào bắp cải

Búa liêm giương chặt cái đầu gà

Máu xương ngập ngụa sơn hà

Dạ dày lép kẹp chửi cha thằng bần

 

Hãy thức tỉnh ngu đần kém cỏi

Lũ các ngươi háu đói nuốt tươi

Đầu đàn trí tuệ đười ươi

Ranh ma hội kín giết người thẳng tay

 

Chúng khai thác đêm ngày cùng kiệt

Xác xơ rừng biển hết bạc vàng

Mầm non mới nhú cắt ngay

Chim muông cầm thú lắt lay mạng hèn

 

Cả vương quốc thần tiên của trẫm

Vua thủy tề buồn thảm khóc than

Lũ người quái đản nhân gian

Không tim không óc dã man tột cùng

 

Tâu bệ hạ anh hùng cái thế

Phải làm sao năn nỉ cá hồi

Vô thần chủ nghĩa tanh hôi

Ngai vàng tập thể chia bôi lợi quyền

 

Ghê gớm thật bạc tiền hú hí

Mất lương tâm liêm sỉ làm người

Công ty ngọai quốc chào mời

Mở lò nấu thép giống nòi diệt vong

 

Quan đầu tỉnh uốn cong lưng gối

Lạy ba Tàu mở mối cho ăn

Mặc cho dân nước khó khăn

Ngư ông tang tóc chiếu chăn tơi bời

 

Vua thủy tề bật cười khanh khách

Tại các ngươi còn trách chi ai

Cả tin đón nhận độc tài

Bánh bao xã nghĩa khôi hài dở dom

 

Khoe cờ máu đỏ lòm tiết chó

Ngôi sao vàng lấp ló lông mao

Mựợn bên Phúc Kiến hô hào

Tổ tiên ruồng bỏ khác nào tự chôn

 

Ghê tởm quá buồn nôn cuống họng

Cả quần thần hắng giọng nhổ ra

Thủy cung mấy ả tiên nga

Mặt xanh da tái giang hà hiểm nguy

 

Trẫm nghe nói Hoa Kỳ vào cuộc

Cứu biển Đông thảm khốc môi trường

Con đường hàng hải giao thương

Việt Nam chết kẹt bởi phường buôn dân

 

Dạ chính phải hạ thần tâu rõ

Dân cu thâm chưa tỏ trắng đen

Mê man lão bá triền miên

Tượng đài hiển hách khùng điên tôn thờ

 

Trẫm cũng chịu ai ngờ như vậy

Mấy chục năm che đậy lường gàn

Văn nô bồi bút chan chan

Ngợi ca hết mực dối gian lọc lừa

 

Cuộc tranh đấu say xưa tắm máu

Dằng dai thay cay cú thâm thù

Nhân tài bắt bớ cầm tù

Phú nông tư sản âm u suối vàng

 

Tư bản đỏ xênh xang chú phỉnh

Con cháu ông xúng xính nhà lầu

Chân dài hoa hậu cao lâu

Thênh thang quốc hội cai thầu đô la

 

Sống lay lắt không nhà không cửa

Dân oan gào cứu cháu bác ơi!

Số đông vẫn rước ảnh cười

Hom hem mắt tóet cảnh đời trớ trêu

 

Dòng sông Ranh lều bều từng cục

Đông Đức kia chửi tục Lê Nin

Khinh khi chính phủ bù nhìn

Chạy sang Tây Đức kìn kìn dân đen

 

Miền đất hứa nhóm nhen hy vọng

Lấy niềm tin truyền thống lòai người

Ki Tô Phật Giáo Thánh Hồi

Tin Lành Do Thái cuộc đời tự do

 

Mác sáo rỗng thày cò thất nghiệp

Lý luận suông thiêm thiếp chết dần

Củ sâm hủ tiếu mía nhần

Ngán cho củ chuối tấm thân rã tàn?

 

*Bắc Hàn: củ sâm

China: hủ tiếu

Cu Ba: đường mía

Việt Nam: củ chuối

 

19.9.2016 Lu Hà

 

 

 

 

Trường Bi Ca Tráo Đổi Khái Niệm

Cảm đối Trường Ca Cập Thời Của Paul Nguyễn Hòang Đức Phần 93

 

Tráo khái niệm trắng đen kìa nhận thức

Thế nhân ơi tang tóc hỡi linh hồn

Bụi thời gian nào khỏa lấp đau buồn

Trường hý kịch mở màn nền chuyên chính

 

Giăng lưới sắt bủa vây đàn chim chích

Đội dân phòng mũ sắt tấn công ai

Đòan thanh niên phanh ngực diễn bi hài

Xe thùng hốt trẻ em người gìa cả

 

Quốc lộ một ngổng ngang trương khẩu hiệu

Trục giao thông suốt từ Bắc chí Nam

 Tấm ni lon vô tận chiếu manh nằm

Chen sắc phục rằn ri màu dã chiến

 

Thế sát khí sơn hà đang nguy biến

Vung dùi cui kiêu hãnh mặt côn an

Quyết một phen sống mái với quốc dân

Trước con mắt của nhân lòai tiến bộ

 

Chuông cảnh báo kêu vang thằng chế độ

Formosa thải độc cá chết thui

Vì môi sinh tiến bước quyết không lùi

Dành quyền sống không lẽ nào hèn mãi ?

 

Gìa trẻ gái trai tím bầm tê tái

Bệnh tật ung thư thảm khốc kêu la

Hỏi còn đâu nữa biển rừng của ta

Đảng hám lợi tranh nhau mang bán hết

 

Biển sầu hận trào dâng nghe thống thiết

Như vạc dầu chảo nóng mỡ đen đun

Chớ để lâu cứt trâu sẽ thành bùn

Vì con cháu còn sinh tồn phát triển

 

Luận tảo nở âm thanh giữ miếng

Công ty còn mở miệng ba hoa

Ngư dân thợ lặn nhạt nhòa

Mồ hoang cỏ dại máu hòa lệ chan

 

Đủ mánh khóe lường gàn thách đố

Đảo lộn càn khôn báng bổ đồng bào

Xôn xao dư luận tào lao

Tuyên truyền lý luận xu hào ba xu

 

Nghe tiếng quạ âm u rùng rợn

Hàng cờ đen táo tợn rặng ruồi

Nha Trang bãi tắm nổi trôi

Dập dờn xác cá tanh hôi chính quyền

 

Đền bù rồi lại quịt tiền

Quan tham hốt trọi đảo điên thế này

Dân đen oan ức đắng cay

Cơ trờ vận nước ai hay xóm làng

 

Tùy Đường Tần Hán xâm lăng

Nước Nam một thuở Bạch Đằng Cửu Long

Nắm tay dân tộc một lòng

Trường tồn ý thức theo giòng đời trôi

 

Đi trên ván mỏng nước sôi

Vô cùng thận trọng đứng ngồi chẳng yên

Điềm trời ứng báo vua hiền

Đổi thay triều đại biên niên sử vàng

 

Chúng nó chẳng bẽ bàng

Tranh nhau ăn cá hấp

Vậy sao không chết dấp

Trò hề lừa được ai?

 

Trương Minh Tuấn đầu dài

Quen xảo trá cưỡng bức

Bi kịch là nhận thức

Mẹ Việt Nam tang thương

 

Bầy ma qủy nhiễu nhương

Trần Hồng Hà cảnh báo

Nực cười ngành tuyên giáo

Bộ trưởng hay lợn gà ?

 

Nguy hiểm khắp mọi nhà

Ăn gì cũng nhiễm độc

Tư duy đành ẩm mốc

Dấu kín chẳng dám phơi

 

Đỉnh cao xưa sáng ngời

Mà nay sao tăm tối

Trí tuệ khoe bửu bối

Tư tưởng không có gì ?

 

28.9.2016 Lu Hà

 

 

 

 

 

 

 

 

 

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét